TÔI TỪNG THI TRƯỢT VÀ CÓ Ý ĐỊNH TỰ TỬ KHI VÀO CẤP III.
(Viết trong ngày thi cấp III toàn quốc 2026)
Mấy năm nay, cứ đến những ngày này, tôi lại rơi vào tâm trạng rất tệ.
Đó là cứ lặp lại ở đâu đó trên báo chí, trong các mối quan hệ bạn bè phản hồi về việc có những đứa trẻ thi trượt rồi nghĩ quẩn.
----
Mong muốn của tôi trong bài viết này là chia sẻ đôi điều với các bậc cha mẹ đang có con thi vào cấp III năm nay bằng câu chuyện của mình.
----
1. Tôi đã từng thi trượt vào cấp III
Tôi học không tệ, cũng không chủ quan.
Năm 1994, tôi thi tốt nghiệp cấp II với số điểm khá cao trong cả 5 môn, gần sát điểm tuyển thẳng.
Đúng năm đó, các bề trên vui tính đưa ra giải pháp không xét điểm, mà phải thi tuyển đầu vào cấp III.
Tôi nộp hồ sơ trường Lê Quý Đôn, Hà Đông, khá tự tin thi chuyên ban A.
Đúng ngày thi, phòng thi của tôi ở trên tầng 2, sát nhà văn hoá, bật nhạc cả ngày.
Ngồi trong phòng thi, tôi mơ màng vừa nghe nhạc vừa thì hai môn Toán - Văn.
Những ca từ của nhạc Tiền chiến cứ đi vào trong đầu, tôi nhẩm ngân nga theo điệu nhạc.
Vẫn nhớ, đó là bài hát Chiêù - Hồ Zếnh.
Ra khỏi phòng thi, vẫn nghĩ mình làm bài tốt.
Nhưng truợt. Sát nút, thiếu 0,5 điểm không làm tròn.
Khi biết tin thi trượt, tôi buồn lắm vì nghĩ đến Mẹ ốm nhiều năm, nhà không có dư dả tiền bạc.
Là một đứa trẻ mẫn cảm, tôi tự trách mình rất nhiều, vì nghĩ mình là gánh nặng. Khóc trong đêm.
Cảm giác lúc đó chỉ cần một sự trách móc từ Mẹ, hay thấy Mẹ thở dài, tôi có thể sẽ cực đoan mà nhảy sông tự tử.
Nhưng thật may, Mẹ tôi thể hiện hết sức bình thường, động viên tôi và đặc biệt bàn với tôi cách giải quyết.
Có thể học bán công tốn tiền.
Có thể đi học xa hơn ở ngoại thành.
Có thể học lớp giáo dục thường xuyên.
Nhưng Mẹ đã không để tôi vất vả, xin cho tôi học bán công.
Ngay sau đó, tôi hoạt động Đoàn rất tích cực với sự dìu dắt của Cô chủ nhiệm và được miễn học phí.
Học phí đó, Mẹ cho tôi tiêu vặt và vẫn đóng học cho tôi bình thường.
Tôi dần trở thành một cán bộ Đoàn có nhiều thành tích, làm tới Uỷ viên thường vụ Thị Đoàn Hà Đông khi 17 tuổi, đạt một số giải thơ, được lên truyền hình Trung ương, được Giám đốc sở Văn hoá tỉnh trao thưởng bằng tiền mặt.
Tiếp đà, tôi đỗ đại học.
Tiếp tục giành học bổng, giải thuởng Sao tháng Giêng, giải thưởng Sinh viên tài năng văn hoá...
Tiền thưởng, học bổng mang về, Mẹ đều cho tôi cả.
Thời sinh viên của tôi khá thoải mái về chi tiêu.
Sau này nhìn lại, nhờ có Mẹ giảm áp lực, tôi có cơ hội làm lại.
Nếu không, có lẽ chắc đã đi đầu thai cách đây hơn 30 năm rồi.
Và giờ, tôi được làm việc với đam mê, lý tưởng của mình.
2. Con gái tôi cũng...thi trượt vào cấp III
Con gái tôi sinh năm 2006, học xuất sắc, thành tích rất cao ở cấp II.
Con chọn trường khá khó để thi đầu vào, thuộc top 5 trường tuyển điểm cao nhất Hà Nội.
Lịch sử lặp lại, con thiếu đâu đó 0,25 điểm.
Con sốc nặng, vì bạn bè thầy cô đều cho rằng điều đó thật khó tin.
Con bị áp lực tứ phía.
Tôi thì thấy việc con thi trượt biết đâu là cái may, vì trước đó, tôi đã có phưong án dự phòng.
Sau này, con học ở Trường PTTH Hermann Gmeiner với mức học phí vừa phải.
Tôi kể con nghe câu chuyện của mình và nói với con rằng, đây là trải nghiệm rất tốt.
Sau đó, con toả sáng với thành tích học tập, hoạt động xã hội, giải thưởng liên tục trong những năm cấp 3 và nhẹ nhàng thi đỗ với điểm só rất cao ở một trường đại học danh tiếng.
Được hơn một năm, tôi xui con nghỉ đại học vì học cho biết vậy thôi.
Thời gian còn lại chuẩn bị cho một sự nghiệp khác và tích lũy kỹ năng.
Chúng tôi giờ rất thoải mái trao đổi với nhau chuyện "thi trượt" và "bỏ học".
3. Mẫn cảm và chi số AQ.
Mãi sau này tôi mới biết chỉ số AQ.
Đó là chỉ số chịu đựng áp lực, vượi khó.
AQ thấp dễ sinh tiêu cực khi thất bại, dễ nghĩ quẩn, hành động dại dột.
Tôi hài hước nghĩ rằng thế hệ chúng tôi được rèn luyện AQ hàng ngày.
Lên lớp, thầy cô mắng, phạt, thậm chí ghè thước vào tay là thường.
Về nhà, ăn chửi, ăn roi cũng thường.
Cả xã hội thời hậu chiến là vậy.
Nên đứa trẻ nào cũng thấy quanh mình là bạo lực giáo dục, tự nhiên thành quen.
---
Nhưng thời đại này đã khác, trẻ em không quen bị áp lực kiểu đó.
Mặt khác tối ngày chịu áp lực học. Học đến rối loạn cảm xúc.
Mà sao các bậc bề trên ngành giáo nghĩ ra lắm cái loại học đến thế.
Thế là cộng hưởng.
Trẻ giờ vừa mụ mị với học tập, lại yếu ớt về tâm lý.
Nhỡ mà thi trượt, cha mẹ nhiếc móc, mắng mỏ mấy câu là rất dễ sụp đổ tinh thần.
Điều tôi thấy là liên tục có những sự việc đau thương sau những kỳ thi mấy năm gần đây.
4. Nếu con thi trượt, nên làm gì?
Có bạn hỏi tôi vậy.
Tôi hỏi lại:
- Con thi trượt có còn là con bạn không?
- Liệu con có mong manh tổn thương rồi hành động sai lầm không?
- Điều cần làm khẩn cấp là mắng mỏ, đay nghiến hay bảo vệ tinh thần của con?
- Thi trượt liệu đồng nghĩa với việc từ nay về sau, cuộc đời con phế bỏ hay không?
- Nhà không có tiền đi học trường công, vậy có nhiều cách đi học không tốn kém, liệu đã tìm hiểu chưa?
- Thi trượt có thể biến thành trải nghiệm rất tốt cho tương lai hay không?
- Cho bạn đi học, thi như con, có chắc đỗ không?
----
Cá nhân tôi cho rằng một kì thi chẳng nói lên điều gì.
Nếu vận dụng tốt, còn khiến đứa trẻ của chúng ta cứng cáp hơn.
Còn nếu hành động sai lầm, có thể hậu quả khôn lường.
Với đứa trẻ thi trượt, cực hình lớn nhất có lẽ nằm ở thái độ xấu của người thân.
Không biết có phải vậy không?
Mấy năm nay, cứ đến những ngày này, tôi lại rơi vào tâm trạng rất tệ.
Đó là cứ lặp lại ở đâu đó trên báo chí, trong các mối quan hệ bạn bè phản hồi về việc có những đứa trẻ thi trượt rồi nghĩ quẩn.
----
Mong muốn của tôi trong bài viết này là chia sẻ đôi điều với các bậc cha mẹ đang có con thi vào cấp III năm nay bằng câu chuyện của mình.
----
1. Tôi đã từng thi trượt vào cấp III
Tôi học không tệ, cũng không chủ quan.
Năm 1994, tôi thi tốt nghiệp cấp II với số điểm khá cao trong cả 5 môn, gần sát điểm tuyển thẳng.
Đúng năm đó, các bề trên vui tính đưa ra giải pháp không xét điểm, mà phải thi tuyển đầu vào cấp III.
Tôi nộp hồ sơ trường Lê Quý Đôn, Hà Đông, khá tự tin thi chuyên ban A.
Đúng ngày thi, phòng thi của tôi ở trên tầng 2, sát nhà văn hoá, bật nhạc cả ngày.
Ngồi trong phòng thi, tôi mơ màng vừa nghe nhạc vừa thì hai môn Toán - Văn.
Những ca từ của nhạc Tiền chiến cứ đi vào trong đầu, tôi nhẩm ngân nga theo điệu nhạc.
Vẫn nhớ, đó là bài hát Chiêù - Hồ Zếnh.
Ra khỏi phòng thi, vẫn nghĩ mình làm bài tốt.
Nhưng truợt. Sát nút, thiếu 0,5 điểm không làm tròn.
Khi biết tin thi trượt, tôi buồn lắm vì nghĩ đến Mẹ ốm nhiều năm, nhà không có dư dả tiền bạc.
Là một đứa trẻ mẫn cảm, tôi tự trách mình rất nhiều, vì nghĩ mình là gánh nặng. Khóc trong đêm.
Cảm giác lúc đó chỉ cần một sự trách móc từ Mẹ, hay thấy Mẹ thở dài, tôi có thể sẽ cực đoan mà nhảy sông tự tử.
Nhưng thật may, Mẹ tôi thể hiện hết sức bình thường, động viên tôi và đặc biệt bàn với tôi cách giải quyết.
Có thể học bán công tốn tiền.
Có thể đi học xa hơn ở ngoại thành.
Có thể học lớp giáo dục thường xuyên.
Nhưng Mẹ đã không để tôi vất vả, xin cho tôi học bán công.
Ngay sau đó, tôi hoạt động Đoàn rất tích cực với sự dìu dắt của Cô chủ nhiệm và được miễn học phí.
Học phí đó, Mẹ cho tôi tiêu vặt và vẫn đóng học cho tôi bình thường.
Tôi dần trở thành một cán bộ Đoàn có nhiều thành tích, làm tới Uỷ viên thường vụ Thị Đoàn Hà Đông khi 17 tuổi, đạt một số giải thơ, được lên truyền hình Trung ương, được Giám đốc sở Văn hoá tỉnh trao thưởng bằng tiền mặt.
Tiếp đà, tôi đỗ đại học.
Tiếp tục giành học bổng, giải thuởng Sao tháng Giêng, giải thưởng Sinh viên tài năng văn hoá...
Tiền thưởng, học bổng mang về, Mẹ đều cho tôi cả.
Thời sinh viên của tôi khá thoải mái về chi tiêu.
Sau này nhìn lại, nhờ có Mẹ giảm áp lực, tôi có cơ hội làm lại.
Nếu không, có lẽ chắc đã đi đầu thai cách đây hơn 30 năm rồi.
Và giờ, tôi được làm việc với đam mê, lý tưởng của mình.
2. Con gái tôi cũng...thi trượt vào cấp III
Con gái tôi sinh năm 2006, học xuất sắc, thành tích rất cao ở cấp II.
Con chọn trường khá khó để thi đầu vào, thuộc top 5 trường tuyển điểm cao nhất Hà Nội.
Lịch sử lặp lại, con thiếu đâu đó 0,25 điểm.
Con sốc nặng, vì bạn bè thầy cô đều cho rằng điều đó thật khó tin.
Con bị áp lực tứ phía.
Tôi thì thấy việc con thi trượt biết đâu là cái may, vì trước đó, tôi đã có phưong án dự phòng.
Sau này, con học ở Trường PTTH Hermann Gmeiner với mức học phí vừa phải.
Tôi kể con nghe câu chuyện của mình và nói với con rằng, đây là trải nghiệm rất tốt.
Sau đó, con toả sáng với thành tích học tập, hoạt động xã hội, giải thưởng liên tục trong những năm cấp 3 và nhẹ nhàng thi đỗ với điểm só rất cao ở một trường đại học danh tiếng.
Được hơn một năm, tôi xui con nghỉ đại học vì học cho biết vậy thôi.
Thời gian còn lại chuẩn bị cho một sự nghiệp khác và tích lũy kỹ năng.
Chúng tôi giờ rất thoải mái trao đổi với nhau chuyện "thi trượt" và "bỏ học".
3. Mẫn cảm và chi số AQ.
Mãi sau này tôi mới biết chỉ số AQ.
Đó là chỉ số chịu đựng áp lực, vượi khó.
AQ thấp dễ sinh tiêu cực khi thất bại, dễ nghĩ quẩn, hành động dại dột.
Tôi hài hước nghĩ rằng thế hệ chúng tôi được rèn luyện AQ hàng ngày.
Lên lớp, thầy cô mắng, phạt, thậm chí ghè thước vào tay là thường.
Về nhà, ăn chửi, ăn roi cũng thường.
Cả xã hội thời hậu chiến là vậy.
Nên đứa trẻ nào cũng thấy quanh mình là bạo lực giáo dục, tự nhiên thành quen.
---
Nhưng thời đại này đã khác, trẻ em không quen bị áp lực kiểu đó.
Mặt khác tối ngày chịu áp lực học. Học đến rối loạn cảm xúc.
Mà sao các bậc bề trên ngành giáo nghĩ ra lắm cái loại học đến thế.
Thế là cộng hưởng.
Trẻ giờ vừa mụ mị với học tập, lại yếu ớt về tâm lý.
Nhỡ mà thi trượt, cha mẹ nhiếc móc, mắng mỏ mấy câu là rất dễ sụp đổ tinh thần.
Điều tôi thấy là liên tục có những sự việc đau thương sau những kỳ thi mấy năm gần đây.
4. Nếu con thi trượt, nên làm gì?
Có bạn hỏi tôi vậy.
Tôi hỏi lại:
- Con thi trượt có còn là con bạn không?
- Liệu con có mong manh tổn thương rồi hành động sai lầm không?
- Điều cần làm khẩn cấp là mắng mỏ, đay nghiến hay bảo vệ tinh thần của con?
- Thi trượt liệu đồng nghĩa với việc từ nay về sau, cuộc đời con phế bỏ hay không?
- Nhà không có tiền đi học trường công, vậy có nhiều cách đi học không tốn kém, liệu đã tìm hiểu chưa?
- Thi trượt có thể biến thành trải nghiệm rất tốt cho tương lai hay không?
- Cho bạn đi học, thi như con, có chắc đỗ không?
----
Cá nhân tôi cho rằng một kì thi chẳng nói lên điều gì.
Nếu vận dụng tốt, còn khiến đứa trẻ của chúng ta cứng cáp hơn.
Còn nếu hành động sai lầm, có thể hậu quả khôn lường.
Với đứa trẻ thi trượt, cực hình lớn nhất có lẽ nằm ở thái độ xấu của người thân.
Không biết có phải vậy không?

Nhận xét
Đăng nhận xét